Chùm thơ suy tư bên làn khói thuốc trong đêm buồn

Chùm thơ suy tư bên làn khói thuốc trong đêm buồn

Tuyển chọn những bài thơ suy tư hay, được viết trong những đêm buồn bên làn khói thuốc lá. Chùm thơ là tâm trạng của một người đang rất cô đơn, thao thức chưa thể nào ngủ được..

Đừng quên chia sẻ cảm xúc của bạn khi 1 mình ngồi hút thuốc trong đêm ở phần bình luận bên dưới nhé!.

CHÙM THƠ LIÊN QUAN:
Chùm thơ thất tình viết trong những đêm buồn
Chùm thơ tình buồn khi người yêu đi lấy chồng

BÀI THƠ: LÀN KHÓI THUỐC

Tác giả: Hoàng Thanh Tâm

Một mình một nỗi niềm riêng
Rít từng hơi thuốc khói huyền bay bay
Khói bay mà ngỡ dáng ai
Chờn vờn mộng mị ngà say mộng tình.

Khói bay quyện bóng với hình
Gửi thương vào nhớ chồng chềnh hư vô
Làn sương làn khói mơ hồ
Mờ mờ ảo ảo dạt xô ưu phiền.

Khói bay ta ngỡ cõi tiên
Đời thường mộng thực hoặc huyền hanh hao
Gửi hình vào ngọn khói nào
Làn nào cho nhớ sợi nào cho em.

Vàng tay khói thuốc môi mềm
Vàng căn phòng nhỏ bóng em nhạt nhòa
Khói thuốc nhuộm mái tóc pha
Sương lam hòa lệ tình xa khó gần.

Chùm thơ suy tư bên làn khói thuốc trong đêm buồn
thơ tâm trạng bên làn khói thuốc lá (ảnh: internet)

BÀI THƠ: ĐIẾU THUỐC TRONG ĐÊM

Tác giả: Lê Văn Nhơn

Điếu tàn thuốc ta cầm ta hút
Đêm lạnh về từng phút từng giây
Làm con tim đắng ngất ngây
Buồn trong gió thổi hao gầy nhớ mong.

Tình xưa cũ lặn trong nổi nhớ
Kỷ niệm xưa tan vỡ lâu rồi
Duyên hờ mộng ước xa vời
Mình anh thao thức đơn côi một mình.

Tàn điếu thuốc cuộc tình dần lặng
Nuốt tâm tư xa vắng ái trần
Chôn vào quá khứ xa dần
Tan theo làn khói vô ngần lãng quên.

Thôi từ bỏ thuyền quyên hẹn ước
Để mối tình se bước mà đi
Tìm nơi trao gửi thầm thì
Bên hồng duyên mới phong thì thế gian.

BÀI THƠ: ĐÊM DÀI, GIẤC NGỦ CHẲNG TÌM VỀ

Tác giả: Vân Phong

Ta không khóc nhưng lòng sao thổn thức
Cho đêm dài giấc ngủ chẳng tìm về
Tình dỗi hờn bởi nông nổi u mê
Đời lầm lỡ biết bao giờ trở lại

Nếu biết trước người đi lòng tê dại
Thà không yêu ta cứ mãi đơn côi
Chẳng bao giờ than trách phận cuộc đời
Không cay đắng nhìn cõi lòng trống vắng

Chấp tay nguyện cầu đêm dài vô tận
Hãy cho lòng trở lại những ngày xưa
Tình yêu ơi, nói sao để cho vừa
Chỉ biết gởi thở than cùng gió thoảng

Biết yêu người khổ đau sao vẫn chọn
Đêm từng đêm khói thuốc quẩn quanh đời
Thương nhớ ai buồn lắng đọng, sầu rơi
Nhìn giọt đắng chảy sâu vào ký ức.

Thơ ảnh tâm trạng bên làn khói thuốc
thơ ngồi hút thuốc với tâm trạng buồn (ảnh: internet)

BÊN LÀN KHÓI THUỐC – Thơ: Vạn Vương Sầu

Giờ này ai đã ngủ say,
Còn tôi ngậm điếu thuốc cay đắng lòng,
Ngày mai người sẽ lấy chồng,
Bỏ lại quá khứ màu hồng xưa kia.

Khói thuốc bay…buồn trăm phía,
Cuộc tình ngang trái chia lìa cách đôi.
Không sợ số kiếp đơn côi,
Bản thân tự trách nghèo rồi mất em,

Để mai quặn lòng ngó xem,
Người ta hạnh phúc ấm êm cuộc tình.
Canh năm trời ló bình minh,
Điếu thuốc tàn lụi…thình lình lệ rơi.

Tim này xin trả lại người,
Khuyết đi nửa mảnh trọn đời nát tan.

ĐÊM THAO THỨC – Thơ: Vạn Vương Sầu

Trăng tròn trăng tít trên cao,
Tôi buồn rầu rĩ quặn đau chốn này,
Khói thuốc lan toả cay cay,
Mắt ngắm nghiền lại ôm hoài tương tư,

Đơn phương tình thật cũng hư,
Làm sao biết rõ tình từ con tim,
Để đêm nghe tiếng lặng im,
Phố đèn đã tắt…càng thêm…thắt lòng.

Tâm Trạng Bên Điếu Thuốc Lá

BÀI THƠ: THUỐC TÀN

Tác giả: Chưa rõ

Ta thả hồn trôi điếu thuốc tàn
Lững lờ theo khói phút đi hoang
Lang thang đâu đó trong sâu thẳm
Vất vưởng nổi trôi với gió ngàn
Mơ nụ cười xinh không giả dối
Mộng vòng tay ấm chẳng đa mang
Thuốc tàn khói tắt lòng chợt nhói
Một phút huy hoàng cũng vụt tan…..

BÀI THƠ: XA RỒI NỖI NHỚ
Tác giả: Trần Anh Kiệt

Làn khói thuốc khiến hồn ta tê tái
Tình xa rồi sao còn mãi vấn vương
Lệ canh thâu không vơi nỗi đoạn trường
Ôm nỗi nhớ với yêu thương còn đó

Chút ân tình anh gửi theo làn gió
Ngày không em trên lối nhỏ mây vờn
Nghiêng bóng chiều lòng cảm thấy nhớ hơn
Trời giận dữ từng cơn mưa trút xuống

Nơi hò hẹn một ngày anh đến muộn
Em dỗi hờn anh luống cuốn nhìn theo
Ta mất nhau cũng chỉ tại anh nghèo
Nhớ thêm tủi bởi phận bèo đeo mãi

Đời lênh đênh như thuyền không bánh lái
Giữa muôn trùng anh cố phải ra khơi
Cắn chặt môi trong hồn sao vời vợi
Trời giăng sầu ta chới với niềm đau

Một lần thôi trái tim đã nát nhàu
Tình đã hết mối duyên đầu tan vỡ
Người xa rồi còn mình ta nỗi nhớ
Thuở dại khờ tình trót lỡ đắm say.

Cô gái bên làn khói thuốc lá thật buồn và tâm trạng

TÌNH CŨ KHÓ QUÊN – Thơ: Nguyễn Thị Bích Sen

Rít hơi thuốc phả từng làn khói mỏng
Đêm u buồn lạnh cóng mảnh hồn côi
Mười mấy năm ta cứ tưởng quên rồi
Cuộc tình lỡ chạm vành môi chát đắng

Anh đi mất để lòng em trĩu nặng
Hơn mười năm đời thiếu vắng nụ cười
Cây hoa tình cứ nghĩ mãi xinh tươi
Ai biết trước sẽ có người bỏ cuộc

Em ở lại tìm quên trong khói thuốc
Sợi chỉ hồng quá gầy guộc đứt ngang
Mối tình xưa kết thúc chữ lỡ làng
Cũng từ đó trái tim mang sầu thảm

Đường em bước mây trời giăng ảm đạm
Nợ duyên xưa tưởng bụi bám rêu mờ
Nhưng đêm về em nuôi mãi ước mơ
Con thuyền cũ sẽ cập bờ lần nữa

Bao đêm trắng ngồi bên song mường tựa
Tháng năm dài có hai đứa chung vui
Trời sẽ duyên,định mệnh nỡ chôn vùi
Cuộc tình hỏng kỷ niệm lui về viếng.

LÀN KHÓI THUỐC – Thơ: Thu Hương

Đêm vật vờ nhìn làn khói thuốc bay
Trong khoảng lặng như nửa say….nửa tỉnh
Ngẫm cảm cảnh bao lọc lừa toan tính
Kẻ hạ mình người xu nịnh nhân gian

Hương tình trao cũng chua chát vô vàn
Chẳng bay bổng như khói lan làn thuốc
Đã có lúc nhủ mình nên bỏ cuộc
Nhưng dứt day nên vẫn chuốc tủi sầu

Bao tâm tình ôm trọn suốt canh thâu
Làn khói thuốc như đổi màu nhân ảnh
Đời không đẹp như sao trời lấp lánh
Nên hồn thơ vẫn sang chảnh câu từ

Đêm thu buồn cảm xúc mãi lắc lư
Mặc làn khói cứ khật khừ lan tỏa
Hồn thi sĩ ai giam cầm đày đọa
Mà ngả nghiêng như muốn xóa u sầu

Thu đã về giăng lối hạt mưa ngâu
Tiếng than thở làm đau đầu nhân thế
Hồng nhan sắc chịu muôn vàn dâu bể
Xin cố nhân…. ngăn giọt lệ…. ngập tràn…

Thơ Làn Khói Thuốc Trong Đêm Buồn

VÔ TÌNH – Thơ: Thanh Minh

Vô tình chợt thấy anh nơi quán cũ
Điếu thuốc lá với làn khói miên man
Dõi ánh mắt nhìn về nơi xa thẳm
Anh nhớ gì những ngày đó không anh ?…

Bao kỷ niệm thuở ấy tháng ngày xanh
Chợt bùng lên nghe tiếng lòng réo rắt
Những nhớ thương tưởng chừng như đã tắt
Thêm một lần …tim khờ dại nhói đau…

Nếu thuở ấy mình đừng hờn giận nhau
Đừng khắc vào nhau nỗi đau vô cớ
Cho mi ngoan thôi mộng mị nức nở
Thì biết đâu đã chung một con đường…

Có lẽ nào trong lòng còn vấn vương
Dĩ vãng xưa lại vàng vội ùa về
Góc quán nhỏ mình em ngồi lặng lẽ
Ly cà phê … đắng ngắt… bờ môi mềm…

KHÔNG ĐAU – Thơ: Mai Thế Thăng

Không một lời từ giã
Thế mà mình mất nhau
Em ơi sao lại thế
Chia ly nào không đau

Vẩn vơ làn khói thuốc
Trên trời sao đổi ngôi
Chẳng còn gì để ước
Khi tình dần phai phôi

Em đi về phương ấy
Xây hạnh phúc ..riêng mình
Có bao giờ ngoảnh mặt
Một kẻ đang ..thất tình

Cây mấy mùa lá đổ
Người mấy lần hư hao
Tình trắng đen được mất
Tựa như giấc chiêm bao

Không một lời từ giã
Thế mà mình mất nhau
Trái tim giờ băng giá
Không đau ..vì ..quá đau.

Thơ Tình Buồn Bên Điếu Thuốc Đang Cháy

KHÓI THUỐC ĐỢI CHỜ – Thơ: Nguyễn Thế Vinh

Nhấp trà ngậm thuốc nhả hơi
Để xem làn khói lả lơi bên mình
Tiết thu dìu dịu hữu tình
Thế mà ta lại một mình đơn côi

Thả vào làn khói đôi lời
Bay lên để hỏi cậu trời vài câu
Duyên ta cậu buộc nơi đâu
Để cho khói thuốc đượm mầu vấn vương

Chênh chao sợi nhớ sợi thương
Theo làn khói mỏng tìm đường tung bay
Nắng thu nhè nhẹ mà say
Để nghe trống vắng những ngày không em

Cậu trời kia cũng bon chen
Giấu em tôi dưới mây đen làm gì
Đâu rồi bóng dáng kiêu kỳ
Để cho cơn gió bay đi mịt mùng

Ta ngồi đợi phút trùng phùng
Với ai ai biết ta cùng với ai
Thu sang nhuộm lá cho phai
Thoảng mùi hoa sữa … tưởng ai gọi mình …!!!

Người Đàn Hút Thuốc Và Nhả Làn Khói Thuốc

KẾT
Các bạn vừa xem qua những bài thơ tâm trạng suy tư bên làn khói thuốc trong đêm buồn từ nhiều tác giả. Nếu bạn có cùng tâm trạng, hãy chia sẻ cảm xúc ấy qua phần bình luận bên dưới cùng kyuc.net bạn nhé!.

Subscribe
Notify of
guest
27 Comments
Oldest
Newest
Inline Feedbacks
View all comments
Trần Công Khanh
Trần Công Khanh

Làn khói thuốc trôi vào im ắng
Đã cùng ai thức trắng canh thâu
Ru đời đời có ngủ đâu
Hơ tình tình chẳng khô sầu được bao

Còn đâu nữa ngọt ngào hương phấn
Đêm vỗ về nuôi nấng làn môi
Lệ giờ biết cũng thế thôi
Mộng đời tỉnh thoát còn tôi vật vờ

Trách ai hỡi! thân giờ hoang phế
Bước chẳng xa chiếc ghế oái ăm
Mơ gì đến chuyện trăm năm
Mong chi mái tóc xa xăm mộng vàng

Trả lại hết bao hàng nước mắt
Cho mệnh hồng son sắt đó em
Còn hơn trông ảnh qua rèm
Nhìn ai đưa đón chỉ thêm hận đời

Trả lại hết bao lời em hứa
Thôi em đừng lần lựa kiếp sau
Con đường này quá chênh chao
Một mình đi mãi thêm đau phận người

***TCK***

Nguyễn Minh Ngọc
Nguyễn Minh Ngọc

Khói Thuốc.

Xướng.
Nđt- nv

Khói nhả hồn bay nhẹ lững lờ
Hoang tàn thuốc nọ tỏa thành thơ
Vương hoài mắt lệ trong tình ngỡ
Đọng mãi lòng sâu ở ái khờ
Đốt nửa tim gầy sao đã nợ
Thiêu phần não nuột thấy còn ngơ
Đời ai quạnh quẽ buồn than thở
Cuộc sống xoay vần chẳng lẽ mơ .

The End
The End

Mượn bóng đêm đen lấp nỗi sầu
Mượn làn khói thuốc đốt canh thâu
Mượn men rượu đắng quên tình bậu
Mượn hạt mưa buồn phủ giọt châu.

The end !

Nguyen Hien
Nguyen Hien
Reply to  The End

Mượn ánh trăng buồn của đêm thâu
Mượn luôn điếu thuốc để giải sầu
Mượn hoài ký ức thời yêu dấu
Mượn tình xưa cũ gửi dòng châu

Kkk họa vui tý

Mai Thạnh
Mai Thạnh

Nhìn khói thuốc cuộn tròn gieo lơ lửng
Như hình em đang đứng trước mặt anh
Tạo bâng khuâng cảm giác những ngọt lành
Đang lan tỏa màu xanh vào ký ức

Tình chung ơi ! Xin hãy về hiện thực
Để trái tim rạo rực nốt tình ca
Để yêu thương trải rộng thật đậm đà
Hòa với gió bay xa về nơi ấy

Ảo tưởng chi để sóng lòng trỗi dậy
Ngẫn ngơ nhìn không động đậy con ngươi
Lòng rất vui chẳng dám nhoẻn miệng cười
Sợ tan biến dáng người ta yêu nhất

Ước mong sao không mơ, đây là thật
Để cho lòng ngây ngất với men say
Thỏa khát khao chờ đợi những đêm ngày
Ta dìu dắt cùng bay vào khoảng lặng.

Ngọc Toàn
Ngọc Toàn
Reply to  Mai Thạnh

Tình chung đó đã dãi dầu mưa nắng
Đợi em về sương gió chẳng mờ phai
Bến hẹn xưa anh dệt mộng từng ngày
Cho thắm mãi lời yêu này trọn kiếp .

Đinh Kiến Phong
Đinh Kiến Phong

HÃY CỨ MẶC KỆ NHAU !

Một làn khói thuốc gói ngàn cay đắng
Dăm chén rượu sầu gửi cả tâm tư
*************************************

Đoạn đường buồn anh sẽ bước chân qua
Hãy mặc anh mà vui bên tình mới
Anh trở về với vết đau lầm lỗi
Chúc đời em hạnh phúc mãi vui tươi…

Anh sẽ về khi lòng cố gượng cười
Tình yêu ấy một đời xin khắc mãi
Đừng hỏi sao tình ta không trở lại?
Đã muộn rồi những khắc khoải kia ơi

Cảm ơn em dấu yêu ngỡ một đời
Đ ường xa quá mình ơi đã lỗi hẹn
Em dối lòng nên tình chẳng toàn vẹn
Giết chết anh nữa lãng mạn con tim…

Hãy mặc kệ anh vẫn cố kiếm tìm
Và đừng khóc hai cung tình lỗi nhịp
Em cứ vui bên người thương trọn kiếp
Anh lối mòn dõi tiếp bước em đi…

Đừng trách nhau khi mộng đã phân li
Tình cố gượng tính chi li vẫn thế
Xót phận mình trong vòng đời dâu bể
Kẻ khóc người cười hãy mặc kệ nhau…

30/12/2016/ N Phong

Quân Trần
Quân Trần

ĐÊM NHỚ EM
_Quân Trần_

Đêm lạnh lùng trong anh đầy nỗi nhớ
Điếu thuốc tàn làn khói trắng vây quanh
Tình nhạt nhòa còn lại thoáng mong manh
Nỗi cô đơn mình anh trong đêm vắng

Anh một mình vẫn bước chân thầm lặng
Màn đêm dài thêm đè nặng tâm can
Những lúc buồn một mình bước lang thang
Giữa đêm khuya lòng càng thêm hoang vắng

Tình yêu ngọt ngào sao giờ cay đắng
Nhớ em rồi anh thức trắng đêm nay
Không ai biết lòng người sẽ đổi thay
Chẳng ai biết mai này còn gặp gỡ

Đành bước qua sau một lần lầm lỡ
Dù biết rằng…lòng không nỡ lãng quên.

Do Cung Thieu Vu
Do Cung Thieu Vu
Reply to  Quân Trần

Ngồi gặm nhấm những nỗi buồn không tên
Và cảm thấy cuộc đời ta…cay đắng!!!!

Một Kiếp Lưu Vong
Một Kiếp Lưu Vong

Đêm tàn mơ khúc tình chung
Vàng tay khói thuốc nảo nùng ai hay
Xót lòng nghe dạ vơi đầy
Hồn thì trăn trở qua ngày đợi mong
Đêm tàn khơi ngọn đèn chông
Nghe mưa rã rít cho lòng buồn tên
Chuyện tình nữa nhớ nữa quên
Em giờ xa quá về bên xứ người
Ngắm làn khói trắng gượng cười
Thầm mong nơi ấy em tươi tắn lòng
Cuối đầu nước mắt lưng tròng
Mong em hạnh phúc thong dong cuộc đời.

Nhớ Biển
Nhớ Biển

Thôi anh tình cất cánh bay
Tiếc làm chi nữa cho đời buồn thêm
Cởi đi cái sợi tơ lòng
Trả người về chốn thuyền dong đón chờ

Anh về dệt lại vần thơ
Gửi người đón mới nối bờ tình vui
Một mai nắng sớm lên rồi
Tình yêu mới lại lên ngôi say nồng…

Một Kiếp Lưu Vong
Một Kiếp Lưu Vong
Reply to  Nhớ Biển

Một lần vướng sợi tơ hồng
Là đau trọn kiếp chẵn mong sau này
Tuy đau nhưng dạ đong đầy
Cầu mong hạnh phúc xum vầy đến ai
Một lần tan vỡ lệ cay
Thì xin trọn kiếp chia tay tình trường.

Live To Live
Live To Live

……..ĐÊM…..

Đêm khắc khoải mưa rơi rả rích
Chiếc kim giờ cán đích vừa hay
Từng làn khói thuốc còn bay
Cũng vì nỗi nhớ quắt quay ấy mà

Đêm trăn trở thế là lại viết
Những vần thơ da diết nhớ thương
Yêu nhau chẳng được chung đường
Ngày dài thổn thức đêm trường chơi vơi

Đêm quạnh quẽ tim côi lạnh giá
Giọt lệ tình ướt má vừa trôi
Sao trời còn thể đổi ngôi
Thì tình nhân thế có rồi bền không

Đêm một khoảng mưa giông vần vũ
Mùa yêu ngày xưa cũ còn đâu
Hiểu người trời đổ dòng châu
Những mong gột rửa đỉnh sầu cho ai

Đêm một bóng cứ dài thăm thẳm
Bởi lòng ai tình thắm chưa quên
Yêu rồi nào thể cạnh bên
Thế mà vẫn nhớ ngày đêm đến người

Đêm trở giấc thế rồi khó ngủ
Nhớ người xưa tình cũ ngày nao
Mưa đêm hiên vắng rì rào
Thổi bao nhung nhớ tận vào tâm can.

Cơn mưa mùa hạ live to love47
10.6.16

Đặng Xuân Nam
Đặng Xuân Nam
Reply to  Live To Live

Đêm khắc khỏi mong mong nhớ nhớ
Ngày mơ màng ngẩn ngẩn ngơ ngơ
Cũng vì tuột mất duyên tơ
Nên giờ phải khổ.. làm thơ phàn nàn.

Bóng Mây
Bóng Mây
Reply to  Live To Live

Thơ ai buồn sao nghe da diết
Tối mịt mù mãi miết mưa rơi
Ngồi đây tâm trạng rối bời
Riêng người bên ấy chơi vơi giọt tình.

Phong Nguyen
Phong Nguyen

NÓI VỚI CON TIM

Ngoan nào nhé tim ơi
Xin đừng nép vào nhau thế nữa
Những con gió vụt qua ô cửa
Để rồi…thương thương nhớ nhớ chẳng về đâu

Mộng hão huyền ta đã nhận ra nhau
Những từ ngữ trong thơ giờ cũng nhạt nhàu cảm xúc
Con gió hoang vu viễn chinh qua bóng mùa thúc giục
Và ta…như giọt cafe bẽ bàng
bấu víu thời gian

Có những điều thật sự cứ miên man
Những cánh tàn thu cuối mùa, rồi đông sang
trở lại
Ta từng gục ngã giữa trận đồ Bát Quái
Thế mà vẫn vênh mặt ra rồi…
ngang trái
cứ hân hoan

Có bao điều ẩn uất cứ bàng hoàng
Chiếc áo phong sương lỡ làng cơn ấm lạnh
Mây hỏi gió
ngày hỏi đêm
cứ lòng vòng lẩn quẩn
Trên những chuỗi hạt đau thương bất tận
cứ trêu đùa

Khói thuốc rung rinh trên môi cười nhạt nhẽo bâng quơ
Khất thực gió mùa về, nên suy tư bận cõng
Tháng mười lạc loài cô đơn con nắng
Vụn vỡ lạc lòng…
mưa cựa phiêu linh

Đừng nép nữa chi đau dưới gốc tội tình
Nỗi nhớ cong vênh cuốn buồng tim nghẹn
Có ai đó bảo mùa thu là mùa ước hẹn
Đừng mân mê tin người…
giữa bờ – bến
thực – hư…!

Dạ Quỳnh
Dạ Quỳnh
Reply to  Phong Nguyen

Khắc khoải quá anh ạ.

Thuong Missyou
Thuong Missyou

-Mượn làn khói thuốc trắng bay
-Thả đi cơ cực dở hay khóc cười
-Cùng là thân phận con người
-Sao E chỉ nhận được lời dối gian
-Mượn vay,,vay mượn than van
-Tâm tư chẳng chút nhẹ nhàng người ơi!
-Sầu dâng nước mắt chẳng rơi
-Phải chăng tim cũng vỡ rồi theo mây
-Đêm nay dưới bóng trăng gầy
-Ngẫm đời mà thấy đắng cay ngút ngàn!!!

Bùi Thượng Hải
Bùi Thượng Hải
Reply to  Thuong Missyou

Dạo này hư lắm đó nha
Thuốc men trà lá như là Gió ta
Đời như khói thuốc chén trà
Say như điếu đổ la đà phê pha
Tình đời gian dối điêu ngoa
Tìm vui mà sống mặc cha sự đời
Hôm qua mưa gió tơi bời
Hôm nay nắng ấm ngời ngời đó thôi
Thói đời bạc tựa như vôi
Bòn nơi đãi sạn,đãi nơi quần hồng
Sắc tình có có không không
ngày sau rồi cũng tay không thôi mà.

Nguyễn Quang Long
Nguyễn Quang Long

TÌNH ĐẦU DANG DỞ

Làn khói thuốc bên li rượu cạn
Ép vào tim trăm vạn nỗi sầu
Nay em đã bỏ đi đâu
Trao anh một mối tình đầu dở dang

Anh vẫn biết mơ màng tình chết
Mà sao luôn da diết yêu người
Tim nay như thể tả tơi
Trên môi đã hết nụ cười hôm nao

Nhớ khi ấy ngọt ngào là thế
Mà trái tim nay bể làm hai
Duyên mình chẳng có tương lai
Tình yêu chia cắt trách ai bây giờ

Tình đã chết đừng mơ chuyện cũ
Mà sóng lòng như lũ dâng cao
Người yêu giờ vẫy tay chào
Tình đầu dang dở ai nào dễ quên.

Nguyễn Xuân Vàng
Nguyễn Xuân Vàng

Tình đã chết còn mơ chuyện cũ
Ngàn sóng lòng như lũ dâng cao

Bài thơ gọn sâu ngọt ngào nuối tiếc, yêu thương tưởng như chưa thể dứt. Nỗi niềm ấy chỉ còn biết hòa vào rượu uống cho quên đi. Nào ngờ càng uống, sóng lòng ngàn ngọn lại càng dồn dập ùa về…

Tình đã chết còn mơ chuyện cũ
Ngàn sóng lòng như lũ dâng cao.

Hoàng Trần
Hoàng Trần

MỘT TÁCH TRÀ…

Nhấp chén đời trong một tách trà
Tương tư khói thuốc tỏa lan ra…
Rong rêu nhạc khúc đời xa vắng
Cái thuở tình xưa…chỉ thế mà

Có phải lời yêu bay cợt nhả
Trong cùng tận nỗi nhớ ngày qua
Đê mê phảng phất hương tình đắng
Cạn chén tình trong một tách trà.

Lệ Hoài
Lệ Hoài
Reply to  Hoàng Trần

Em rất thích bài này của anh…. Yêu thương chân thành ở thời nay thật là khó.

Huỳnh Xinh
Huỳnh Xinh

KHÓI THUỐC …….

Nỗi cô đơn thả vào làn khói
Dòng suy tư trôi nhẹ lòng đau
Nước mắt sâu chảy tận tim sầu
Em hiểu rồi đàn ông không khóc

Phải không anh lệ có được rơi
Mắt anh đấy chảy vào sâu thẩm
Một góc trời đau chỉ riêng anh
Em hiểu rồi tim anh nhỏ lệ

Cuộc sống đó giờ là bấu víu
Lặng thầm trôi nghịch cảnh bẽ bàng
Thuốc là bạn cùng vào đêm lạnh
Ôm choàng anh lặng lẽ đơn côi

Xin lỗi nhé người em yêu dấu
Bao sẽ chia em chẳng thể cùng
Dẩu tim em như ngàn vết cắt
Ở phương này … Mong anh mãi bình yên

Phạm Gia Việt
Phạm Gia Việt
Reply to  Huỳnh Xinh

Vâng THUỐC LÁ đôi khi là bạn rất thân :
Không phải bạn đời, không phải tình nhân.
Em theo ta những đêm dài thao thức.
An ủi ta những khi thấm mệt.
Vỗ về ta khi đơn lẻ , lúc buồn ???
Em nhỏ nhoi không chút tâm hồn.
Sao với ta lại gần gũi thế.
Vứt bỏ em nhiều lần không thể.
Dã từ em , em lại tới vô hình.
Giá em có dáng, có hình.
Ta chắc cưới em hơn ngàn lần lấy vợ?
Dù độc hại giết ta từng hơi thở.
Em vẫn ngọt ngào, thân thiết với đời ta.
Trốn em nhiều lần
Tìm bạn mới Không ra !!!./.

Góp nhanh với thơ về Thuốc lá nhé .

Khương Hùng
Khương Hùng

Đêm rệu rã tan làn khói thuốc
Ánh trăng mờ phủ kín hồn ta
Nằm nghe khúc nhạc ngân nga
Hòa cùng nhịp thở như là oán than

Tiếng nhạc buồn mênh mang đêm vắng
Như khóc lời cay đắng biệt ly
Lòng ôm một nỗi sầu bi
Xót thương một kiếp tình si đau buồn.

Dacky MT
Dacky MT
Reply to  Khương Hùng

Cớ sao lệ mãi tuôn lã chã
Chẳng việc gì buồn bã đâu anh!
Cứ hy vọng sẽ kết thành
Hết mưa lại nắng, trời xanh trong mà!
Hi…..

Bài thơ hay lắm ạ!