Chùm thơ viết về dòng Sông Hương xứ Huế hay nhất

Chùm thơ viết về dòng Sông Hương xứ Huế hay nhất

Tuyển chọn những bài thơ hay viết về dòng sông Hương (Thừa Thiên Huế), và tình yêu đôi lứa gắn liền với dòng sông này. Đây là chủ đề thơ tiếp theo sau chùm thơ xứ Huế với vẻ đẹp nên thơ mà kyuc.net đã chia sẻ..

Những bài thơ hay về Sông Hương yêu thương

SÔNG HƯƠNG CHIỀU NHẠT NẮNG (Vũ Nguyên Đạt)

Ta về thăm Huế mộng mơ
Câu thơ ai thả lững lờ trên sông
Nghe mênh mang, thổn thức lòng
Con thuyền buông lái giữa dòng Hương Giang.

Thơ Viết Về Sông Hương Hay #01

THƠ LỤC BÁT: NỖI BUỒN SÔNG HƯƠNG (Đặng Minh Mai)

Đò trôi rời bến một chiều
Sông Hương đau thắt tim yêu bao ngày
Gió xào xạc khóc trên cây
Cầu Tràng Tiền nghẹn vơi đầy nhớ thương

Bóng ai xa tít dặm trường
Để ai nhung nhớ má hường hây hây
Lời yêu em hứa còn đây
Chiều nay lời ấy theo mây gió rồi

Chùa Thiên Mụ cũng bồi hồi
Còn đâu sớm tối chung đôi nguyện cầu
Bây chừ biết nói gì đâu
Bến Vân Lâu cũng âu sầu xót xa

Chiều nay đường phố anh qua
Bước từng bước nặng ngỡ là kim châm
Đông về mưa đổ lâm thâm
Tái tê lòng dạ lâm râm nỗi sầu

Sông Hương vò trán bứt đầu
Dòng châu lã chã bởi câu chia lìa
Đò trôi trôi mãi chẳng về
Cô đơn bến đợi lê thê nỗi buồn.

Thơ Viết Về Sông Hương Hay #02

SÔNG HƯƠNG – Thơ: Vũ Dung

Một lần anh đến Huế thơ
Gặp cô gái đẹp say mơ giấc nồng
Sông Hương quyến rũ lạ lùng
Em choàng tỉnh giấc ngượng ngùng nhìn tôi

Dáng em mềm mại quá thôi
Thân cong uốn lượn say rồi mắt anh
Trong xanh ánh mắt long lanh
Trăm hương hoa cỏ ôm quanh miền bờ

Nước em lờ lững bám hờ
Thuyền trôi mái nhẹ anh chờ môi em
Hương em là lạ chưa quen
Dáng em trầm mặc say mèm tim anh

Em là bức họa màu xanh
Là thơ là nhạc ngọt lành mùa yêu
Thuyền anh chao đảo liêu xiêu
Dòng em nâng nhẹ một chiều Huế thơ

Tiếng chuông Thiên Mụ đổ giờ
Giật mình em ngỡ xa bờ thuyền anh
Sông em ôm gọn quách thành
Em là dải lụa màu xanh dịu dàng.

Thơ Viết Về Sông Hương Hay #03

CHIỀU SÔNG HƯƠNG – Thơ: Liên Bùi

Chiều buông xuống mịt mờ khói tỏa
Nắng trên sông đã ngả về chiều
Bốn bề vắng vẻ cô liêu
Một nàng áo tím đăm chiêu đứng nhìn

Trời thăm thẳm cánh chim bay mỏi
Dải non xa phủ khói lam mờ
Dòng Hương uốn khúc lững lờ
O còn đứng đó biết chờ đợi ai

Con đò nhỏ u hoài vắng khách
Gió hắt hiu lau lách buồn tênh
Trường Tiền mấy nhịp chênh vênh
Vẳng nghe mấy khúc Nam bình , Nam Ai

Cố đô cũ đền đài trầm mặc
Con phố xưa như nhắc ai về
Câu hò man mác tái tê
Đò xuôi Vỹ Dạ có về đêm trăng…

Con đò nhỏ trên dòng Hương Giang
Con đò nhỏ trên dòng Hương Giang (ảnh từ internet).

Thơ Viết Về Sông Hương Hay #04

HÒ THUYỀN SÔNG HƯƠNG – Thơ: Khách Du Lãng

Sông Hương nước chảy lững lờ
Đôi bờ rủ bóng mộng mơ ảo huyền
Xuôi dòng ngắm cảnh du thuyền
Ta như lạc cõi thần tiên phiêu bồng

Điệu hò vang vọng trên sông
Trời xanh gió mát bềnh bồng mây trôi
Triền sông trải dưới chân đồi
Thuyền kia nhẹ lướt ta ngồi hát ru

Ta hát khúc hát mùa thu
Tím thương ngân vọng lời ru mặn nồng
Thướt tha áo tím bến sông
Khoe duyên gái Huế má hồng kiêu sa

Sông Hương núi Ngự đậm đà
Ngàn năm vang khúc hò ca duyên tình
Ai ơi ! Qua xứ Huế mình
Để thương để nhớ thắm tình thủy chung!

Thơ Viết Về Sông Hương Hay #05

CHUYỆN TÌNH SÔNG HƯƠNG – Thơ: Hương Lan

Nắng vừa lên.. trên hàng cau nhà nội
Em ra đời ..nơi ấy Vĩ Dạ thôn
Anh có về ..ghé qua cửa Ngọ Môn
Cất dùm em.. chút hoàng hôn tình Xứ.

Chuỗi ngày xuân ..áo tím cô thôn nữ
Nón bài thơ.. khắc dòng chữ thương hoài
Xa lâu rồi.. muốn trao lại cho ai
Để một mai…nhớ nhung làm kỷ niệm.

Nước sông Giang ..vẫn chung dòng lưu luyến
Giữa đôi bờ ..thương mến nặng duyên nhau
Dẫu lỡ bồi ..chịu cay đắng đớn đau
Nhưng ngàn năm…chẳng đục màu phai nhạt.

Gởi lại anh ..mùa cốm về thơm ngát
Câu ân tình..trong bài hát Huế thương
Tiếng nam ai ..vang vẵng giữa đêm trường
Nhắc chuyện tình ..sông Hương ngày thơ mộng.

Có vầng trăng ..nghiêng nghiêng nằm soi bóng
Trong vần thơ..nhõng nhẹo thích dỗi hờn
Chàng lãng tử….biết có hiểu gì hơn
Để mưa mãi..trong tâm hồn cô lữ.

Thơ Viết Về Sông Hương Hay #06

XANH MÃI HƯƠNG GIANG – Thơ: Giang Hồng

Ngày tuổi nhỏ tôi vẫn thường hỏi Mạ
Sao nước dòng Hương lại xanh ngát màu mơ
Mạ ôm tôi vào lòng vuốt mái tóc lơ thơ
“Nước sông Hương xanh vì chảy qua trái tim của Huế ”

Hình như lần nào tôi cũng ngạc nhiên như thế
Trái tim Huế nơi mô mà Mạ nhắc bao lần .
Nơi cong cong 12 nhịp Trường Tiền
Hay ngoằn ngoèo tường rêu phủ quanh Thành nội.

Sông Hương lượn qua tuổi trẻ tôi như một dấu hỏi
Ước mơ xanh ở đâu tôi mải miết đi tìm ?
Bao nhiêu năm tha phương mỏi dấu chân chim
Ngày trở về đứng lặng bên dòng trôi lờ lững.

Mái tóc Mạ giờ bạc màu mây trắng
Trăng Vỹ Dạ khuyết sau những hàng cau
Nhặt chiếc lá ngô đồng vàng úa sẫm màu
Đếm ngược xuôi trên sợi chỉ tay nhọc nhằn năm tháng.

Mạ lại ôm tôi vào lòng yên lặng
Ngước mắt nhìn lên thấy đôi mắt Mạ xanh
Con hiểu rồi nước Hương Giang trong lành
Vì chảy qua tấm lòng Mạ nên xanh màu quê hương xứ sở.

Hoa phượng khoe sắc bên bờ Sông Hương những ngày nắng Hạ
Hoa phượng khoe sắc bên bờ Sông Hương những ngày nắng Hạ (ảnh từ internet).

Chùm thơ cảm xúc bên dòng Hương Giang – Xứ Huế

CHIỀU HƯƠNG GIANG – Lục bát: Vũ Nguyên Đạt

Thuyền em nhẹ lướt trên sông
Câu thơ ai thả giữa dòng Hương Giang
Để cho dạ thấy xốn xang
Mênh mang nhuộm ánh nắng vàng chiều thu

BÊN DÒNG HƯƠNG GIANG – Thơ: Phạm Ngọc Sách

Lại về đây sau bao ngày xa cách
Ta nhớ nhiều, nhớ lắm Huế yêu ơi!
Dòng sông Hương êm ả, nhẹ nhàng trôi
Gió vi vút khẽ luồn qua kẽ lá.

Nước nhuộm da trời, sao mà trong xanh quá!
Ven hai bờ, sóng dào dạt đầy vơi.
Ta bâng khuâng tìm giọt nắng vàng rơi
Trên áo tím của người em gái Huế.

Ôi giọng nói, sao mà yêu đến thế!
Cứ dịu dàng, lặng lẽ đến cùng anh.
Câu hò xưa còn vọng dưới chân thành
Đêm sông Hương, trên thuyền nghe em hát.

Hôm nay gặp đây giữa trời mây bát ngát
Huế vẫn yêu kiều, ấm áp quá em ơi!
Anh rời đi mà nhớ mãi không nguôi
Dòng Hương giang và bóng người em gái Huế!.

MIÊN MAN DÒNG HƯƠNG – Thơ: Văn Chung

Miên man sông nước Hương giang
Con thuyền rẽ sóng thênh thang giữa trời
Ngư ông gác mái chèo lơi
Mặc cho con nước cuốn trôi theo dòng

Sương giăng mờ khói gió lồng
Mắt trời ló dạng sắc hống thắm tươi
Mây vờn ôm ấp mỉm cười
Sợi vàng dệt mộng thả rơi xuống đời

Văn Lâu sừng sững không dời
Trường Tiền sáu nhịp chẳng rời đi mô
Mờ xa núi Phụng đẹp tô
Hàng cau Vĩ Dạ ngây ngô vẫy chào

Nhớ người ngày ấy năm nào
Câu thơ hoa nắng ngọt ngào tri ân
Ly cà phê ấm thấm dần
Con sông Như Ý nhiều lần ngắm thương

Nắng lên từ má em hường
Lá như nhảy nhịp bên đường theo chân
Ngẩn ngơ, ngơ ngẩn tần ngần
Say sưa ngắm cảnh cuối xuân nhớ tình

Hương giang một bóng một hình
Một con đò nhỏ chùng chình nhẹ trôi.
Người Dưng ơi.. Ta nhớ người
Thuyền tình không bến bên đời chơi vơi!..

Con thuyền trên dòng Sông Hương
Con thuyền trên dòng Sông Hương (ảnh từ internet).

TIẾNG HÁT TRÊN SÔNG – Thơ: Nguyễn Văn Khươm

Tiếng ai thả xuống dòng Hương
Tím cả trời biếc vấn vương tơ lòng
Nỗi niềm ai chở trên sông
Để cho ai nhớ, ai mong tháng ngày

Sợi thương, sợi nhớ ngất say
Ai làm mê mẩn lòng này Huế ơi!
Giữa dòng tiếng hát chơi vơi
Thuyền đầy sắc tím mây trời sông thơ

Đưa ta vào xứ mộng mơ
Để ai ngơ ngẩn, thẫn thờ bên sông
Lời ca chan chứa nghẹn lòng
Cuốn ta vào cõi mênh mông trời chiều

Bài ca vang vọng lời yêu
Thả hồn vào chốn phiêu diêu- ngợp tình
Thương em cô gái tươi xinh
Lẻ loi ngược sóng, quặn lòng nhớ thương.

LỜI RU HƯƠNG GIANG – Thơ: Long Trần

Em…..!

Trọn đời anh say một tiếng hát ru
Thấm đẫm Hương Giang, ngọt như dòng cổ tích
Ánh trăng thu nhuộm đêm tà tĩnh mịch
Em rủ hồn tôi …lạc trong cõi thiên đường…!

Đêm say nồng ngây ngất nụ Quỳnh hương
Ngọn gió mơn man tựa làn môi ngọt lịm
Sao lạ thế, đêm ngập tràn sắc tím?
Phải bởi gió tình… em xoa dịu hồn tôi…!

Em êm đềm tựa như áng mây trôi
Cuốn sạch đi những buồn đau chất chứa
Trả lại tim tôi hơi ấm nồng như lửa
Tan những muộn phiền của phận số chông chênh…!

Hãy là ngọn gió thu dịu mát ngọt lành
Ru cuộc đời anh qua đêm dài tê tái
Đừng rong chơi…nếu đã mỏi thì gió ơi ….trở lại
Cho Hương Giang ngọt ngào… mê đắm một lời ru.

SÔNG NƯỚC HƯƠNG GIANG – Thơ: Văn Chung

Chiều Hương Giang
chiều nhớ, chiều thương
chiều vương tím
dùng dằng bao hoài vọng
thuyền độc mộc
lững lờ trên con sóng
mặt nước chao..ai đứng ngẩn ngơ nhìn.

Trên Trường Tiền
áo tím tạo dáng nghiêng
nón bài thơ
nắng loang chiều mắt biếc
cười chi em
để một người luyến tiếc
tóc hoa râm gợi nhớ tuổi thiếu thời.

Đập Đá chiều
Cồn Hến đứng im soi
cau thôn Vĩ
lược cài khua mái tóc
hoa bắp lay
thuyền xuôi dòng Cồn Tộc
sương khói mờ nhân ảnh biết tìm đâu?

Ngước mắt nhìn
lên bến Phu Văn Lâu
đò Thừa Phủ
giờ không còn bóng dáng
xa xa thấy
thuyền Đông Quang thấp thoáng
chở khách về trên sắc tím hoàng hôn.

Tiếng hò ơ
ca ngợi mối tình son
nhịp phách tiền
nhập hòa cùng tiếng sáo
giọng thơ ngâm
ngọt ngào ..ôi hữu hảo
dòng hoa đăng rực chiếu sáng hoàng thành

Huế quê mình
lộng lẫy tựa bức tranh
về nhé em..
thả vần thơ tuyệt tác
giữa dòng Hương
tha hồ mà ca hát
đến đây rồi ..chắc không muốn chia xa!..

Xuôi theo dòng Sông Hương
Xuôi theo dòng Sông Hương.

Chùm thơ nhớ dòng Sông Hương với chút buồn hoài niệm

NHỚ HƯƠNG GIANG – Thơ: Song Trà

Người hỡi…bây giờ có biết không?!
Sóng đâu cứ cuộn ở trong lòng
Hương Giang ai trói tình ta đó
Thổn thức nghe hồn gọi mãi Sông..!

SÔNG HƯƠNG ĐỢI BÓNG CON ĐÒ – Thơ: Tống Đơn Phiêu

Bỗng dưng nhớ.. Đôi bờ mắt biếc
Ngã bóng chiều. Da diết hoài mong
Con đò năm cũ sang sông
Bến sầu dịu vợi.. Vẫn không.. Một lần

Đời phiêu bạt.. Phong trần sương gió
Mấy mươi mùa.. lá bỏ cành trơ
Đông sầu khắc khoải hồn thơ
Xuân tàn qua ngõ.. Mộng mơ.. nhợt nhòa

HƯƠNG GIANG nhớ.. Câu hò mái đẩy
Nhịp TRÀNG TIỀN.. Gió dậy phơi sông
Dư hương dạ cất gởi lòng
NGỰ BÌNH mây phũ.. Gót hồng.. Ở đâu

Thềm THIÊN MỤ..VĂN LÂU còn đó
CỐ ĐÔ sầu.. Dáng nhỏ ngàn phương
Hỡi người thủa ấy vấn vương
MIỀN TRUNG dịu vợi.. SÔNG HƯƠNG.. Nặng chờ

Ven bến mộng.. trăng mờ le lói
ĐÔNG BA hoài.. Giọng nói ngày xưa
THẦN KINH PHỐ HUẾ vẫn chưa
Sầu vương cánh nhạn.. Chiều mưa.. Lẻ bầy.

TRẦM LẶNG HƯƠNG GIANG – Thơ: Đỗ Trọng Trường

(Bỗng dưng nhớ Huế)

Anh muốn về với trầm lặng sông Hương
Mái chèo khua nhẹ nhàng trên sóng nước
Con đò xuôi câu hò theo gió ngược
Anh men theo trong xao xác đôi bờ

Ráng chiều nghiêng trên chiếc nón bài thơ
Trải màu tím xuống êm đềm thanh vắng
Ngọ Môn xanh với sắc màu trầm mặc
Bóng đổ dài về phía bước em qua

Anh muốn về …nghe giọng Huế thiết tha
Như tiếng đàn rơi trên góc phố nhỏ
Có hạt mưa đậu nhẹ nhàng vào gió
Giọt càfe tan trong ánh mắt thật gần

Anh muốn về với thầm kín bâng khuâng
Khi tà áo em nhuộm trời chiều muộn
Để Huế của anh an yên trầm lặng
Như Hương giang vẫn thế tự bao đời

Yêu Huế vô cùng…Huế của anh ơi…

THĂM LẠI HƯƠNG GIANG – Thơ: Nguyên Quang

(Nhân dịp hai VC về thăm lại Huế)

Hương Giang nhé ta về đây thăm lại
Dòng sông xưa in đậm bóng hình ta
Kỹ niệm xưa còn đậm nét chưa nhòa
Tà áo tím ngày nào đâu chẳng thấy?

Hương Giang nhỉ em bây giờ lộng lẫy
Bởi ngày nay em thay dạng đổi hình
Em huy hoàng dưới ánh nắng bình minh
Ta cằn cỗi mõi mòn theo năm tháng

Hương Giang ơi sáng nay trời quang đãng
Sao ta nghe tiếng Vạc giục hoàng hôn
Ta thửng thờ nhìn về hướng cô thôn
Moi trí nhớ gạn tìm hình bóng cũ

Ơi Hương Giang em nay đầy quyến rũ
(Vẫn dịu dàng pha lẫn nét trầm tư)
Ta miên man chẳng biết nói chi chừ
Ánh mắt ấy đã thay lời ta đó

Ta cứ ngỡ về thăm dòng sông nhỏ
Nhưng sông xưa nay đã khác đi rồi
Ta lặng nhìn theo từng cánh bèo trôi
Con nước cũ chảy xuôi bờ sông mới

Hương Giang nhỉ em có còn mong đợi
Đón ta về thăm lại Huế thân yêu
Ta đang đi dưới ánh nắng trời chiều
Bên Cồn Hến xui nhìn về Cửa Thuận…

Chùm thơ Sông Hương và tình yêu đôi lứa thật lãng mạn

GIẤC MỘNG TRÊN DÒNG HƯƠNG GIANG – Thơ: Nguyễn Ngọc Kỳ Hoa

Sen thơm tỏa ngát bờ sông
Thương em áo tím môi hồng đáng yêu
Cùng bao nón lá mĩ miều
Hương Giang nước chảy liêu xiêu cõi lòng

Tâm hồn khao khát ước mong
Thuyền ta hò hẹn giữa dòng Hương Giang
Ước gì ta được gặp nàng
Cau trầu dẫn lối xuân sang đượm tình.

Nữ sinh áo trắng theo đò qua dòng Sông Hương
Nữ sinh áo trắng theo đò qua dòng Sông Hương (ảnh từ internet).

VỀ HƯƠNG GIANG QUÊ EM – Thơ: Nguyễn Thanh Tâm

Hương Giang thấp thoáng bóng đò
Bồng bềnh lướt nhẹ vọng hò Nam Ai
Hương Giang năm tháng u hoài
Hòa tan dáng mộng trang đài tím yêu..

Hương Giang xanh biếc mỹ miều
Say lòng Viễn Khách bóng Kiều Tím mơ..
Ai về sông nước Huế thơ
Có người Con Gái đợi chờ người thương..

Xa xa khói quyện giăng mờ
Hoàng hôn buông tím ngẩn ngơ hồn người
Nghe chuông Thiên Mụ bồi hồi
Nhớ người trinh nữ tinh khôi đưa đò…

Yêu Anh nhớ Huế thẫn thờ!
Gió lòng thổn thức đêm chờ ngày mong
Em là đò nhớ trên sông
Trăm năm trôi mãi trong vòng tim anh.

Anh về xứ Huế quê Em!!!
Sông Hương kết nối tình xanh ngọt ngào
Bến tình Vĩ Dạ xuyến xao
Mây thương lồng nhớ có Em đợi chờ..

HƯƠNG GIANG CUỐI CHIỀU – Thơ: Ân Hồ

Sau mưa
trời chuyển nắng vàng
Chút se se lạnh Hương giang cuối chiều
Ven bờ
thoảng gió liu riu
Cảnh quang thơ mộng…mỹ miều an nhiên

Thăng trầm
vẫn nét Huế riêng
Luân hồi năm tháng ảo huyền Cố đô
Dáng ai
nghiêng nón bài thơ
Áo dài tím Huế…ngẩn ngơ chiều vàng

Trường Tiền
nâng bước O sang
Khoan thai yểu điệu dịu dàng thướt tha
Mải mê
ngắm cảnh chiều tà
Men thì chưa uống…thế mà lại say…

Các bạn vừa xem qua chùm thơ viết về dòng Sông Hương ở xứ Huế. Những sáng tác mới hơn sẽ được kyuc.net cập nhật thường xuyên. Nếu bạn có những vần thơ viết về sông Hương, hay cảm nhận về dòng sông này, xin hãy chia sẻ ở phần bình luận bên dưới bài viết nhé!..

Subscribe
Notify of
guest
16 Comments
Oldest
Newest
Inline Feedbacks
View all comments
Thiên Kim
Thiên Kim

Thăm cố đô Huế…Bây giờ em đã biết Sông Hương…Chùa Thiên Mụ…canh gà Thọ Xương là gì rồi!Quê cha đất tổ nhưng gần 40 năm mới được đặt chân đến…Cảm giác rất khó tả…Yêu sự thanh bình,trầm mặc của Huế…Bình yên và thơ mộng lắm!

Duoc Huynh
Duoc Huynh

Sông Hương
Dòng Hương phẳng lặng đôi bờ
Dã Viên đứng đợi đón chờ ai đây?

Hai Ha Thuc
Hai Ha Thuc

Trong ký ức mỗi người đều có một khoảng trời để mộng mơ,những kỷ niệm để buồn vui,những con người không bao giờ phai mờ trong tâm trí của mình.Với tôi,Bà Nội của tôi-một người phụ nữ Huế,một nữ sinh Đồng Khánh,một nhà giáo hiền hậu gánh trên mình cả một thế kỷ,trải qua những gian khó chiến tranh,một mình nuôi dạy các con cháu nên người.Bà Nội tôi cũng là người thày đầu tiên dạy ngoại ngữ cho tôi (tiếng Pháp),dạy cho tôi biết mạng,vá,thùa khuyết áo quần cũ (vì Bố,Mẹ tôi bận dạy học và chăm các em) và tôi cũng được nghe những điệu hò,điệu lý của quê mình Huế thương từ Bà…vvv Những điều đó giúp ích cho tôi rất nhiều trên con đường tự lập thân của mình.Sắp ngày giỗ Bà ,nhớ Bà ,tôi đăng lại bài thơ tặng Bà :

VẦN THƠ TẶNG BÀ
(Mừng thọ Bà 80 tuổi)

Trăm năm sống với cuộc đời
Tám mươi năm đấy vẫn ngời sức xuân
Trải qua mấy cuộc thăng trầm
Sướng vui đâu đã mấy lần được đo.
Ngày xưa ấm mượt giọng hò
Bâng khuâng nắng với cánh cò sông Hương
À ơi điệu lý,điệu thương
Nuôi con khôn lớn đời thường xá chi
Bây chừ tóc trắng như ri
Nghĩa tình nên vẫn sống vì cháu con
Lo đứa trước,đứa sau tròn
Kẻ Nam,người Bắc,lại còn cháu xa .
Đi vào rồi lại đi ra
Thương con sức yếu tuổi già quản đâu.
Bao la biển rộng,tình sâu
Cháy lòng – ôi giữa trời Âu nhớ Bà !
Nơi xa cháu chẳng kịp quà
Mừng Bà thượng thọ – tặng Bà vần thơ ./.

THUC HAI -Blansko ( Tiệp Khắc) – 6/1988

My Lê
My Lê

Sông thơm một chiếc thuyền mơ
Sương giăng khắp chốn khách thơ quên đường
Mây trời đẹp dáng nàng Hương
Bên sông có kẻ nhớ thương câu hò

Bùi Hoài Vân
Bùi Hoài Vân

CHÚT HUẾ

Huế lụa tím em giờ xanh áo mới
Theo mây bay thả mộng phía kinh thành
Sông Hương huyền ảo cùng màu xanh lá phượng
Gửi hồn em vào ngày tháng xa xăm
Con nước chảy như trôi cùng Huế mộng
Cứ lững lờ mắt biếc gửi mây xa…

Tư Huôn
Tư Huôn

Sông Hương nước chảy lững lờ
Màng đêm buông xuống nên thơ hữu tình
Huyền aỏ chiếu sáng lung linh
Du thuyền lướt nhẹ đăng trình mộng mơ
Chiếc nón có những bài thơ
Ai ra xứ Huế ngẫn ngơ tâm hồn

Cô Gái Xứ Huế
Cô Gái Xứ Huế

Như một thói quen, sáng ngồi ngắm dòng Sông Hương lững lờ trôi, nhìn những giọt cà phê rơi tí tách nghe những bản nhạc Huế thân thuộc lòng mình thật dễ chịu..

Tạ Tấn
Tạ Tấn

VỌNG HƯƠNG GIANG
THCT – Sàigòn 29/3/2016

Xứ Huế chiều ni rỉ rả mưa
Hương Giang sóng nước gợn lưa thưa
Ven bờ Phượng rủ vờn trong gió
Tan tác nỗi lòng nhớ phố xưa.

Ngữ Lê
Ngữ Lê

SÔNG HƯƠNG

Khung trời mây trắng vờn bay
Sông Hương tô điểm xứ gầy Huế thơ
Đôi cầu bắt nhịp nối bờ
Không gian thơ mộng đón chờ thi nhân.

Khách xa viếng …..Huế ân cần
Thuyền rồng cặp bến đón vầng trăng lên
Sông Hương tịch mịch êm đềm
Ru hồn lữ khách những đêm du thuyền.

Hồng Nguyên
Hồng Nguyên

Huế Quê mình bây chừ đẹp lắm
bạn bốn phương muôn dặm tìm về
Vắng người em gái ly hương
Tràng Tiền Vĩ Dạ nhớ thương đợi chờ
Về đi em Huế mộng mơ
Du thuyền hò Huế bến bở sông Hương …

Trường Sa
Trường Sa

Du lịch xứ Huế mình được thăm quan những di sản văn hóa nổi tiếng như Hoàng Thành, Đại Nội, cùng các lăng tẩm của những vị vua cuối cùng trong lịch sử trong một khung cảnh đẹp và yên bình hiếm có.
Điều mình rất thích nữa là được du ngoại đường phố xứ Huế vào buổi tối trên chiếc xích lô rất dân dã.
Đặc nhất là khoảng 8-9 tối được lên thuyền rồng ra giữa dòng Hương Giang thơ mộng huyền ảo lung linh thưởng thức những điệu hò Huế và nhạc cung đình Huế trong một không gian ấm cúng lạ thường.Một kỷ niệm đẹp vô cùng đáng nhớ.

Nguyễn Xuân Bính
Nguyễn Xuân Bính

HOÀNG HÔN TRÊN SÔNG HƯƠNG

Trường Tiền soi bóng dòng Hương
Thuyền rồng nhẹ lướt vấn vương bao điều
Sông Hương mơ mộng sớm chiều
Điệu hò xứ Huế,có nhiều người say…
Thướt tha tà áo tím bay
Mộng mơ,mơ mộng anh say điệu hò

Lương Mận
Lương Mận

TIẾNG MƯA ĐÊM BÊN DÒNG HƯƠNG GIANG!
***
Tý tách giọt rơi nhuốm my sầu
Thuyền trôi sóng lướt gởi vài câu
Mộng mơ xứ Huế Tràng Tiền vắt
Lung linh mặt nước giọng ca công!
***
Trút hạ thả trôi một tiếng đờn
Thầm thì réo rắt phách nhịp buông
Mong manh mây lượn bầu trời Huế
Mộng mơ đến thế bởi tình đơn!

Trần Thương Thẳng Thắn
Trần Thương Thẳng Thắn
Reply to  Lương Mận

Chào ngày phụ nữ Việt Nam
Trai thời giỏi giắn nữ càng yêu hơn
Việc nhà phụ vợ nấu cơm
Cũng đừng ta thán mỏi mồm chẳng vui
Nếu mà các ả bùi ngùi
Đàn ông ta biết ” tới lui ” mấy nàng
Gia đình từ đó vẻ vang
Được Nhà nước tặng đàng hoàng huy chương
20 ngày lễ bình thường
Tháng 10 cứ thế dễ thương đàn bà …

Trần Thương Thẳng Thắn
Trần Thương Thẳng Thắn
Reply to  Lương Mận

HUẾ THƯƠNG CỦA EM

Tràng Tiền rất Huế dễ thương
Xứ ni ngoài nớ dặm đường có xa
Tôi người lữ khách yêu mà
Sông Hương em đó diết da người chờ
Thương tà áo tím nên thơ
Em qua thành Nội sang bờ Vân Lâu
Ngự Bình sương trắng mơ sầu
Chiều tà lãng đãng về đâu mây ngàn
Huế thương từ ấy mơ màng…

Ngọc
Ngọc

Nhớ Hương Giang như nhớ thanh xuân

Last edited 6 months ago by Ngọc