Tuyển tập Thơ viết về Hồ Gươm thật hay & cảm xúc (100+ bài)

Tuyển tập Thơ viết về Hồ Gươm thật hay & cảm xúc (100+ bài)

Tuyển tập những bài thơ viết về Hồ Gươm thật hay và cảm xúc từ nhiều tác giả. Hồ Gươm còn được biết với tên gọi khác là hồ Hoàn Kiếm – Đây là hồ nước ngọt nổi tiếng nằm ở khu vực trung tâm thủ đô nước ta.

Chùm thơ cảm xúc khi đi dạo bên Hồ Gươm

HỒ GƯƠM MỘT SỚM – Thơ: Sơn Thủy

Dạo cùng em quanh Hồ Gươm một sớm
Sắc phượng hồng xen màu tím bằng lăng
Hồ phẳng lặng e ấp tấm gương trong
In mây trời lung linh hồn non nước.

Lý Thái Tổ tượng uy nghi phía trước
Đền Ngọc Sơn phủ kín áo cây xanh
Ngọn bút tháp ngạo nghễ đất Hà Thành
Cầu Thê Húc ưỡn cong mình đỏ rực.

Tháp Rùa đứng vẫn đơn côi tấm tức
Nhìn phía nào bóng cũng đổ nghiêng theo
Kem Thủy Tạ hoài niệm thuở đói nghèo
Vị ngọt ngào nhớ ước ao khao khát

Hồ Gươm reo du dương vang khúc nhạc
Nhịp sống đời mặt nước bỗng xôn xao
Bến tầu điện sôi động những ngày nào
Vào dĩ vãng gợi leng keng nỗi nhớ.

Dạo một vòng biết bao điều trăn trở
Bước chân ai chợt đến chợt chia xa
Hồ Gươm đó sâu lắng ở trong ta
Dẫu thoáng qua mãi nhớ về Hà Nội./.

Hồ Gươm xanh
Hồ Gươm xanh (ảnh của Hoan Vu).

CHIỀU HỒ GƯƠM – Thơ: Nguyễn Văn Cư

Chiều nay ghé Hồ Gươm
Ngắm Tháp Rùa rêu phủ
Hàng liễu xanh lá rủ
Soi bóng hồ… xôn xao

Đền Ngọc Sơn cờ đào
Phất phới bay trước gió
Cầu Thê Húc rực đỏ
In mặt hồ lung linh

Bên tượng đài Thái Tổ
Tôi lặng đứng nghiêng mình
Mỗi lần ra Hà Nội
Mỗi lần thêm niềm tin

Thủ đô mình đẹp quá
Ôi đây trái tim mình
Bên bờ hồ dạo bước
Cảnh đẹp người thêm xinh.

HỒ GƯƠM CHIỀU MƯA – Thơ: Thuy Vu

Hồ Gươm ơi .. chiều nay mưa giăng lối
Nhớ bàn tay em hứng vội giọt sa
Hoa mộc miên vẫn đỏ rực tháng ba
Lòng chợt thấy vỡ oà bao kỷ niệm.

Tôi độc bước mà nghe lòng lưu luyến
Mùi hoa sưa cùng hoà quyện bồi hồi
Bóng Tháp Rùa vẫn trầm mặc xa xôi
Mưa hiu hắt hay lòng tôi vụn vỡ.

Lưu luyến chi .. mà gió hoài trăn trở
Để chiều nay nhẹ đỡ giọt mưa rơi
Muốn gọi em mà sao cứ nghẹn lời
Mưa vẫn đổ ..đầy trời phơi xác lá.

Đợi hạ về mà sao còn xa quá
Hoa gạo buồn rụng tơi tả nhớ mong
Tháp Rùa ơi .. ngàn năm mãi rêu phong
Lời hẹn ước .. vẫn nằm trong cổ tích.

Tôi lắng nghe trong nỗi buồn cô tịch
Hạt mưa rơi rả rích đã ngưng rồi
Nắng đã bừng tô điểm nét son môi
Hồ Gươm đó
trong tôi
niềm nhung nhớ.

Hồ Gươm vừa lên đèn
Hồ Gươm vừa lên đèn (ảnh của Hỏa Sơn).

ĐÊM HÈ Ở HỒ GƯƠM – Thơ: Việt Hoàng

Ai đã từng dạo bước đêm ngoài phố
Mới thấy lòng thổ lộ nỗi niềm riêng

Đền Ngọc Sơn tĩnh mịch và linh thiêng
Qua dãy phố Tràng tiền bưu điện cũ

Ngắm mặt hồ với sắc màu hội tụ
Cảnh về đêm quyến rũ đến vô cùng

Trong lòng ta đang cảm thấy mông lung
Nhớ hôm nao ta cùng chung lối bước

Những cảm xúc mà ta đang có được
Là tình yêu, mộng ước của một thời

Rồi bây giờ còn lại chút tình rơi
Kỷ niệm ấy,xa rời còn đâu nữa

Vẫn phảng phất đâu đây mùi hoa sữa
Mùa Thu qua hai đứa hứa đợi chờ

Công viên buồn mình ta thấy bơ vơ
Ngồi viết lại câu thơ tình gửi lại.

***Xem thêm: Những bài thơ tình yêu viết về Hà Nội hay nhất

Chùm thơ Hồ Gươm khi Mùa Xuân đến thật cảm xúc

ẢO ẢNH HỒ GƯƠM – Thơ: Giọt Mưa Thu

Mịt mờ ảo ảnh trong sương.
Tháp rùa soi bóng vấn vương nhạt nhoà.
Xuân về Đào, Cúc nở hoa.
Mặt hồ Liễu rủ la đà đong đưa.

Vẳng ngân lời hát khi xưa.
Nhẹ bay trong gió như vừa thoảng qua.
Nâng niu chút giọt Đông tàn.
Cầu cong mái đỏ còn đan sợi tình.

Gom về chồi búp non xinh.
Ủ từng tia nắng lung linh cuối mùa.
Tình xuân còn mãi tương tư
Bồng bềnh lan tỏa dư hương ngọt ngào…!

Hoa khoe sắc cùng Hồ Gươm trong đêm mùa Xuân
Hoa khoe sắc cùng Hồ Gươm trong đêm mùa Xuân (ảnh của Triệu Ngọc Nga).

HỒ GƯƠM ƠI – Thơ: Đào Bá Trường

Xuân trở về bao nhung nhớ vấn vương
Chiếu trong tim bóng Hồ Gươm..Hà nội…

Hồ Gươm ơi…mặt gương xanh vời vợi
Soi vào lòng những nguồn cội xa xăm
Trang sử xưa đẹp mãi ánh trăng rằm
Sống ngàn đời…đất ngàn năm văn hiến

Lưỡi gươm thiêng sáng trong ta hiển hiện
Cùng muôn đời quyết chiến diệt ngoại xâm
Chiến tranh qua lũ hung bạo không còn
Còn lại đây mây xanh cùng non nước

Tay trong tay anh bên em dạo bước
Yêu anh hơn… em ngước mắt ngỏ lời
Tháp Bút vươn lên sừng sững ngang trời
Vần thơ say hào hùng rơi mặt sóng…

Yêu mãi em…yêu hết bầu máu nóng

CHIỀU HỒ GƯƠM THÁNG BA – Thơ: Phạm Anh Tài

Tháng ba về cho lòng ai xao xuyến
Hương Bưởi thơm lưu luyến bước người đi
Kìa dáng ai tha thướt nét nhu mì
Tháp Hòa Phong khắc ghi thêm niềm nhớ.

Chiều Hồ Gươm để lòng ai trăn trở
Kỷ niệm xưa bỡ ngỡ phút ban đầu
Dòng thời gian cứ vậy vụt trôi mau
Cuộc tình nào chôn sâu vào dĩ vãng.

Tháp Rùa thiêng rêu phong cùng năm tháng
Trải qua bao ngày nắng với đêm mưa
Người đi xa lòng nhớ mấy cho vừa
Gửi vào những vần thơ lời ước hẹn.

Chiều Hồ Gươm tháng ba thêm gắn quyện
Hương nồng nàn quyến luyến của mùa xuân
Ánh mắt em thật rạng rỡ, trong ngần
In nền trời lững lờ làn mây trắng.

Chiều Hồ Gươm tháng ba nhạt nhòa nắng
Vần thơ tình gửi tặng một người xa…

***Xem thêm: Chùm thơ lục bát chào đón mùa Xuân về hay nhất

Chùm thơ Hồ Gươm & Mùa Hạ cảm xúc nhất

HỒ GƯƠM VÀO HẠ – Thơ: Bùi Hiển

Sớm nay…
Hoàn Kiếm hạ về.
Mây lồng bóng nước, say mê lòng người.
Ngọc Sơn, Thê Húc buông lơi.
Gương hồ biêng biếc, soi đời thanh cao.

Hàng Đào…
Hàng Bạc xôn xao.
Gió giăng tơ lụa, nắng trao sợi vàng.
Đầu hè, sắc nắng dịu dàng.
Vàng ươm quấn quýt, cho nàng cho anh…

Ven hồ…
Cây rợp mát xanh.
Líu lo chim hót, trong lành Hồ Gươm.
Dẫu xa Hà Nội muôn phương.
Nhớ về chốn ấy, yêu thương ngập tràn.
Lim dim khép mắt, mơ màng.
Bóng hồ Hoàn Kiếm, mênh mang…Hạ về.

Cây bằng lăng bên bờ Hồ Gươm
Cây bằng lăng bên bờ Hồ Gươm (ảnh của Thùy Giang).

NẮNG Ở HỒ GƯƠM – Thơ: Nghiêm Mẫn

Phố cổ chiều nay, nắng quá thôi
Hồ Gươm, nước nóng cứ như sôi
Mưa trốn vào mây rồi đi mất
Chỉ còn mây trắng lững lờ trôi

Tiếng ve trốn nắng sau vòm lá
Phượng vĩ đỏ như thắp lửa trời
Gió chẳng vuốt ve nhành tơ liễu
Lối nhỏ lung linh hoa nắng rơi

Tháp cổ Hòa phong, nơi hẹn cũ
Chiều nay, thiếu vắng bóng ai rồi
Thơ thẩn mình tôi…gom hoa nắng
Gửi về nơi…
Không có nắng rơi.

***Xem thêm: Chùm thơ lục bát viết về mùa Hạ rất hay

Chùm thơ Hồ Gươm và Mùa Thu thật cảm xúc

MỘT MÌNH – Thơ: Hồ Như

Chiều Hồ Gươm lặng gió
Lãng đãng bước đều chân
Bỗng em muốn một lần
Tựa vai như ngày ấy…

Thu ơi! Sao yêu vậy
Gió se lạnh mơn man
Để em muốn nồng nàn
Bên anh chiều buông xuống

Chẳng thích đâu… tình muộn
Nhưng tại em… yêu anh
Cả tại chiều buông mành
Nên muốn dành … anh hết…

Sáng Mùa Thu bên Hồ Gươm
Sáng Mùa Thu bên Hồ Gươm (ảnh của Di Nguyen).

THU HỒ GƯƠM – Thơ: Phạm Thu

Thu vàng nhuộm ánh nắng mai
Nhẹ bay làn tóc liễu dài thướt tha
Long lanh muôn hạt sương sa
Tháp cổ soi bóng, Rùa thần hiển linh.

Hồ thu trăng nước hữu tình
Giọt thu lất phất, tóc mình – áo anh
Gió thu hương cốm thơm lành
Trời thu giang rộng cánh chim rộn ràng.

THU CÙNG EM BÊN HỒ GƯƠM – Thơ: Chử Văn Hòa

Em ơi thu đã đến rồi
Để cho nỗi nhớ bồi hồi trong ta
Thu về rực rỡ màu hoa
Tình yêu dịu ngọt đậm đà sắc hương

Nhìn thu vẻ đẹp khiêm nhường
Hàng cây liễu rủ bóng vương mặt hồ
Nắng vàng sóng lượn nhấp nhô
Theo từng đợt gió đẩy xô hôn bờ

Tháp Rùa buổi sáng mộng mơ
Chuông đồng hồ điểm từng giờ âm vang
Cùng em dạo bước nhẹ nhàng
Kìa cầu Thê Húc rộn ràng đón ai

Đền Ngọc Sơn buổi sớm mai
Bên ngoài Bút tháp bóng dài vươn xa
Quanh hồ Gươm thảm cỏ hoa
Bên em bách bộ giao hòa cùng thu.

Sáng sớm mùa Thu bên Hồ Gươm
Sáng sớm mùa Thu bên bờ Hồ Gươm (ảnh của Di Nguyen).

MÙA THU HỒ GƯƠM – Thơ: Nghiên Cao Thi

Hà Nội đẹp nhất mùa thu
Dịu dàng gió thoảng mây đu ngang trời
Hồ Gươm ngấn nước đầy vơi
Thê Húc thân thiện gọi mời khách qua

Tháp Rùa ẩn hiện không xa
Tích xưa còn mãi trong ta Gươm thần
Kim Quy hiện hữu góp phần
Diệt quân xâm lược, xa gần vang danh

Hồ Gươm lộng lẫy trong xanh
Bốn mùa tươi đẹp an lành thân thương
Quanh năm đón khách thập phương
Tay trong tay mãi tình thương ngọt ngào

Mặt hồ sóng biếc rì rào
Hàng cây rũ bóng liễu trao hương thầm
Cội xanh đổ bóng trầm ngâm
Thu qua đông tới ươm mầm đón xuân.

***Xem thêm: Tổng hợp những bài thơ Hà Nội Mùa Thu hay nhất

Chùm thơ Hồ Gươm và Mùa Đông lạnh lẽo

HỒ GƯƠM MÙA ĐÔNG – Thơ: Lục Bình

Hồ Gươm thơ mộng tiết giữa đông
Gió lạnh hắt hiu vắng bóng hồng
Lộc vừng lá rụng cành khiu khẳng
Lăn tăn sóng nhỏ chạy lông bông…

Ngọc sơn, Tháp bút phủ rêu phong
Thê húc điệu đà uốn dáng cong
Cúi soi e thẹn như thiếu nữ
Hỏi khách về thăm có động lòng?

Ảnh Hồ Gươm với sương mù
Sớm hôm nay, hồ Gươm có sương mù, và chính sự bắt sáng của sương với ánh đèn đã làm cho khung cảnh hồ có một màu nền khá đẹp. Xin tặng mọi người để cùng ngắm toàn cảnh hồ Gươm (ảnh của Loi Pham).

HỒ GƯƠM – Thơ: Đặng Chấn Hưng

Đây ngọn Bút tả trời lồng lộng
Kia Tháp Rùa nghiêng bóng tháng năm
Hàng Gai phố lụa tơ tằm
Rộn ràng chân bước, đến thăm áo dài

Cầu Thê Húc sớm mai đón nắng
Đền Ngọc Sơn đứng lặng trầm tư
Bao lâu rồi đến bây giờ
Nhìn làn liễu rủ lơ thơ mặt hồ

Chiều đông đến sóng xô dào dạt
Như vọng lên bài hát tình ca
Ngón tay đan ngón tay ngà
Dấu chân để lại người xa …xa dần

Nơi ghi dấu Nước, Dân vời vợi
Bóng con thuyền Lê Lợi trả gươm
Ngàn đời để lại tiếng thơm
Ngàn năm Đại Việt vẫn còn ngàn năm.

Hồ Gươm nhẹ nhàng vào Đông
Hồ Gươm nhẹ nhàng vào Đông (ảnh của Thủy Nông).

HỒ GƯƠM CHIỀU ĐÔNG – Thơ: Phạm Lê Huân

Hoàn Kiếm mộng mơ lặng lẽ yêu,
Chiều đông Tháp Bút cảnh cô liêu,
Ngọc Sơn tĩnh mịch chờ du khách,
Thê Húc uốn cong đợi dáng kiều,
Thủy Tạ dập dìu nơi thưởng ngoạn,
Tháp Rùa trầm mặc chốn phiêu diêu,
Bờ Hồ liễu rủ tình tha thiết,
Bảng lảng Hồ Gươm đẹp mĩ miều!

***Xem thêm: Chùm thơ tình hoa Cúc Họa Mi trong mùa đông giá rét

Chùm thơ viết về Hồ Gươm khi về đêm với vẻ đẹp lung linh

ĐÊM HỒ GƯƠM – Lục bát: Nguyễn Thị Thuần

Ánh đèn tỏa sáng lung linh
Mặt hồ phẳng lặng in hình Hồ Gươm
Khách nhàn du dạo trên đường
Gió khuya nhẹ thổi tóc sương của mình
Thuở nào còn nét đẹp xinh
Mà nay nhìn lại rùng mình ghê đi
Chẳng còn biết đến điều chi
Chỉ thầm tiếc nhớ xuân thì đã qua.

Hồ Gươm về đêm thật lung linh
Hồ Gươm về đêm thật lung linh.

HỒ GƯƠM VÀO ĐÊM – Thơ: Phan Quốc Phi

Hồ Gươm cảnh đẹp về đêm
Đèn, hoa, ánh sáng, tô thêm cảnh hồ
Cho ta cảnh đẹp nên thơ
Bên bờ liễu phủ mặt hồ gương soi

Tháp rùa đẹp quá đi thôi
In hình đáy nước sáng soi sắc vàng
Cảnh đẹp mới thật mơ màng
Càng thêm yêu quý Hồ Gươm tháp rùa

Bức ảnh cảnh đẹp kiêu xa
Hà Nội ta đó thật là thân thương
Ngắm cảnh mà lòng vấn vương
Hồ Gươm ta đó giữa lòng Thủ Đô.

ĐÊM BUÔNG VÀI NÉT HỒ GƯƠM! – Thơ: Lâm Ngọc Hiệp

Đêm về ánh điện lung linh
Cong cong Thê Húc, xinh xinh bóng dừa
Xa xa ánh điện lờ mờ
Tháp Rùa huyền ảo bên bờ cỏ xanh!

Gió đùa Liễu cũng vươn cành
Lòa xòa vờn nước, lá xanh mượt mà
Ngọc Sơn ở mãi đằng xa
Lung linh ánh điện như là mưa sao!

Ven bờ nước khẽ rì rào
Từng đôi nam nữ khát khao tự tình
Cảnh hồ buổi tối đẹp xinh
Thổi hồn vào gió cho tình nên thơ..!!!

Hồ Gươm trong đêm
Hồ Gươm trong đêm (ảnh của Việt Tú).

ĐÊM HỒ GƯƠM – Thơ: Trần Đại Lượng

Đêm hè tiếng gió lao xao
Lá khô rụng xuống xạc xào dưới chân
Trên vòm cây tiếng ve ngân
Bên hồ văng vẳng trong ngần tiếng ca.

Hồ Gươm mặt nước bao la
Lung linh ánh điện nguy nga tuyệt vời
Tháp Rùa đứng đó nghiêng soi
Giữa lòng Hà nội ngàn đời uy linh.

***Xem thêm: Cầu Long Biên với những ký ức, hoài niệm xưa

Chùm thơ thất ngôn bát cú viết về Hồ Gươm

HỒ GƯƠM TIÊN CẢNH – Thơ: Trần Khoan

Ngàn năm văn hiến thủ đô ta
Lục Thủy lung linh ánh nguyệt tà
Tháp Bút cao vời muôn cánh phượng
Đài Nghiên lộng lẫy triệu nhành hoa
Diệu kỳ Thê Húc mờ sương phủ
Thơ mộng Ngọc Sơn đượm nắng sa
Thái Tổ* hoàn gươm ngời sử Việt
Kim Quy** huyền thoại nước non nhà
* Vua Lê Thái Tổ
** thần Kim Quy

Nắng ấm Hồ Gươm
Nắng ấm Hồ Gươm.

CẢNH ĐẸP HỒ GƯƠM – Thơ: Nguyễn Uông

Có cảnh nào hơn cảnh ở đây
Hồ gươm mờ ảo gió bay đầy
Tháp rùa ngả bóng rung rinh nước
Thê húc soi mình thấp thoáng mây
Rặng liễu bên đường buông lá thắm
Bằng lăng cuối phố đẫm sương dày
Ngược dòng lịch sử nghìn năm trước
Thái tổ hoàn gươm giữ nước này.

1 số bài thơ tự sáng tác mới hơn về Hồ Gươm

HỒ GƯƠM – Thơ: Trương công Lân

Hồ gươm tựa chiếc gương soi
Nửa soi mây trắng nửa soi sự đời
Tháp rùa vang vọng một thời
Vua tôi bái tạ đời đời ghi công

Giúp dân dựng lại non sông
Kim quy ẩn hiện giữa lòng hồ xanh
Thời nay giặc đã rõ rành
Hồ gươm Rùa có lời lành bảo ban

Đưa cho dân chúng luận bàn
Ấy là phúc tổ cho vàn đời sau
Lòng thành tôi vái nguyện cầu
Kim quy thần hỡi hiện mau giúp đời.

Gốc gạo già bên bờ Hồ Gươm
Gốc gạo già bên bờ Hồ Gươm (ảnh của Thùy Giang).

HỒ GƯƠM NGÀY ẤY BÂY GIỜ – Thơ: Hồ Nam

Xin gác lại những bộn bề ở sau lưng
Cùng thả bước chân theo dòng người đi bộ
Đã lâu rồi mình cũng không giám nhớ
Tháp rùa Hồ Gươm kem ốc quế Tràng Tiền

Hà Nội bây giờ cao ốc mọc như điên
Vây bọc Hồ Gươm biến chúng thành ao nhỏ
Mênh mông hồ chỉ nằm trong nỗi nhớ
Về một thời hương hoa sữa thoảng bay

Ngày ấy bàn tay nắm lấy bàn tay
Dìu dắt nhau lội đi trong mưa gió
Đền Ngọc Sơn dấu son còn tươi đỏ
Gốc cây thiêng nơi chốn cũ ta ngồi

Bưu điện bờ hồ thong thả tiếng buông lơi
Bốn mắt xa xăm dõi nhìn về một hướng
Ngày ấy bây giờ bên hồ Gươm chiều muộn
Phố vẫn đông người ly kem cốc có đôi.

THĂM CẢNH HỒ GƯƠM – Thơ: Vũ Văn Long

Lăn tăn sóng gợn mặt hồ
Buông dài tóc liễu ven bờ thướt tha
Nước xanh in bóng mây xa
Say hồn du khách giao hoà thiên nhiên

Tới thăm Tháp Bút Đài Nghiên
TẢ THANH THIÊN bút viết lên tận Trời
Qua cầu Thê Húc dạo chơi
Đền Ngọc Sơn đón bước người dâng hương

Hoà chung vãn khách bốn phương
Dưới hàng cây rợp mát đường Vua Đinh
Tháp Rùa in bóng lung linh
Trang vàng lịch sử lưu danh muôn đời.

Cây Mõ ở Hồ Gươm
Cây Mõ ở Hồ Gươm (ảnh của Pham Hai).

SỰ TÍCH HỒ HOÀN kIẾM – Thơ: Nguyễn Thị Thanh Tỵ

Hồ gươm ta ngắm ở đây.
Chao ôi đẹp quá ngất ngây trong lòng.
Mặt hồ nước biếc xanh trong
Bao nhiêu rùa đẹp lòng vòng lượn bơi.

Bỗng ta nhớ lại sử đời.
Tên hồ tảo vọng một thời xa xưa.
Lính đang đánh cá lưới thưa.
Kéo lên thanh kiếm nặng vừa long lanh.

Bỗng đâu vang tiếng hô đanh.
Ta long vương đấy kiếm dành dâng lê.
Lính mang kiếm quí thần về.
Kể từ ngày ấy nhà lê lẫy lừng.

Đánh đâu thắng đấy tưng bừng.
Quân minh bại trận không ngừng chạy thua.
Nhà lê từ đấy làm vua.
Trong lòng cảm tạ thần rùa long vương.
.
Thuyền rồng chơi dạo vấn vương.
Trên hồ tảo vọng dễ thương tuyệt vời.
Bỗng con rùa đẹp ngời ngời.
Cất lên tiếng nói tuyệt vời vọng ngân.

Nhà ngươi hãy trả gươm thần.
Lê lợi nhớ lại chẳng tần ngần chi.
Kiếm vừa rút khỏi tức thì.
Bỗng bay nhanh xuống Ly kỳ đẹp thay.

Rùa liền ngậm lấy kiếm ngay.
Mang theo lặn xuống hồ này mênh mông.
Vua lê vừa ngắm vừa trông.
Tên hồ tảo vọng mất không từ rày.

Hồ gươm xuất hiện từ nay.
Hoặc hồ hoàn kiếm đời này long lanh.
Thủ đô hà nội an lành.
Có hồ hoàn kiếm song hành lung linh.

BÊN HỒ GƯƠM – Thơ: Nguyễn Thu Hải

Tháp Rùa tọa giữa Hồ Gươm
Nước xanh mây trắng hoa ươm sắc vàng
Bóng tàu Thủy Tạ bên đàng
Không gian tĩnh lặng liễu nàng bâng khuâng.

Tòa nhà bưu điện mấy tầng
Đã bao thương nhớ những lần gửi đi
Ngước nhìn theo cánh thiên di
Quá khứ hiện tại đến đi nơi này.

Người người dạo gót đến đây
Cùng Thê Húc nhớ những ngày xa xưa
Gươm thần vật báu như vừa
Trao bao thế hệ vẫn chưa đến cùng.

Khi xưa trống ngựa trùng trùng
Leng keng tàu điện đến từng phút giây
Ta ngồi suy tưởng sau này
Cháu con chắt chút tới đây nghĩ gì!?

Sáng sớm mưa lạnh bên hồ Gươm
Sáng sớm mưa lạnh bên Hồ Gươm (ảnh của Di Nguyen).

BÊN HỒ GƯƠM CHỜ EM – Thơ: Thanh Sơn

Anh về với Hà thành rồi em nhé
Ngắm Hồ gươm và chờ đợi em đây..
Hạ chưa hết mà hồn anh xào xạc
Nghe trong chiều tiếng lá giữa thu bay.

Bao nhiêu năm cứ xa nhau vời vợi
Anh đi tìm danh hão lúc thơ ngây
Nay cuối chiều tóc xanh giờ đã bạc
Thăng long ơi! Tìm em cả chiều nay!..

HỒ GƯƠM CHIỀU – Thơ 5 chữ: Ha Song

Tháp Rùa mù sương đổ
Thấp thoáng bóng mờ xa
Nhẹ chao cành liễu thả
Đùa giỡn gốc bàng già

Mặt hồ ngàn năm tuổi
Chứng kiến triệu người qua
Người đi hay ở lại
Thanh ngọt chát tình trà

Luyến lưu hồ phút chốc
Vẫn tụ hội gần xa
Từng phút giây chân thật
Buồn vui cứ cười khà

Màn đêm buông chẳng vội
Đèn lấp lánh hoan ca
Cô đơn trên trời vắng
Trăng mới nhuộm màu ngà

Mặc dòng đời ngụp xoáy
Ngày mai lại đón ta
Gương hồ xanh phẳng lặng
Quanh năm vẫn đó mà.

Buổi sáng ở Hồ Gươm
Buổi sáng ở Hồ Gươm (ảnh của Lý Thắng).

SUY NGẪM BÊN HỒ GƯƠM – Thơ: Trần Đức Cường

Nước bốn nghìn năm binh lửa can qua
Nhân dân bao phen nhà tan cửa nát
Hôn quân – minh quân, suy vong – thịnh đạt…
Thế nước vần xoay muôn nỗi âu lo

Hào kiệt nơi nơi gây dựng cơ đồ
Thù trong giặc ngoài chưa bao giờ dứt
Lại là nhân dân đồng tâm hiệp lực
Triều đại thịnh cường, triều đại tàn hoang…

Ngắn ngủi kiếp người: giàu – khó, hèn – sang…
Lánh chốn thị phi, kiếp rùa lặng lẽ
“Im lặng là vàng” giữa dòng nhân thế
Một cõi trăm năm dâu bể an nhiên…

“Quanh hồ Gươm không ai bàn chuyện vua Lê
Lòng ta đã thành rêu phong chuyện cũ” (CLV)
Gươm báu chìm sâu, Rùa về thiên cổ
Liếp sóng hôn mê dưới mặt hồ xanh!!!

ĐÊM LẠNH THÁP BÚT HỒ GƯƠM – Thơ: Bùi Hiển

Đêm lạnh…
Tháp Bút Hồ Gươm.
Rêu phong phủ kín, quầng sương la đà.
Ban ngày, sừng sững nguy nga.
Đêm khuya gối chiếc, thật là cô đơn…

Đâu rồi…
Oanh liệt vàng son.
Đêm nay chỉ thấy, chon von một mình.
Dẫu Tháp có đẹp, lung linh.
Vẫn đau lòng đấy, một mình…đêm nay.

Ngẫm ra…
Vẫn thấy mình may.
Dẫu nghèo, vẫn có vòng tay gia đình.
Đâu cần, hào nhoáng, lung linh.
Chỉ cần, những tấm chân tình…Tháp ơi…

Bâng khuâng…
Ngẫm sống trên đời.
Không gì sánh được, tình người ai ơi.
Bình thường dân dã…thế thôi.
Còn hơn khối cảnh giầu ơi..là giầu…

Sống nghèo đầm ấm, yêu nhau.
Còn hơn danh giá, mà đau tâm hồn.
Trời khuya, sương lạnh mưa tuôn.
Lãng đãng bên Tháp…chạnh buồn…Cô liêu..!

Khung cảnh hồ Gươm khi thành phố lên đèn
Khung cảnh hồ Gươm khi thành phố lên đèn.

ĐÊM TRĂNG BÊN HỒ GƯƠM – Thơ: Lâm Thanh Sơn

Phố náo nức dù không là thứ bảy
Một mình ta đứng lặng trước Hồ gươm
Trăng giữa tháng, đêm mười hai vời vợi
Lá vàng rơi xao xác ở bên đường.

Đêm trăng xưa có em cùng nhẹ bước
Đường Cổ ngư mê mải sóng hồ Tây
Lũ Sâm cầm cũng gọi nhau da diết
Mỏi cánh bay tìm bạn cuối chân mây…

Biết bao con đường, bao nhiêu ngõ phố
Lối ta đi dài hơn cả tháng ngày
Lời thầm thì cứ dâng đầy lên mãi
Có bao giờ nghĩ đến chuyện chia tay.

Đêm Hồ gươm nhớ vầng trăng thuở trước
Em ở đâu? Đêm có ngắm trăng này
Người đã xa xôi, bóng hình cũng khuất
Trăng đêm buồn…soi bóng một ta đây…..!

HỒ GƯƠM VÀ EM – Thơ: Chử Văn Hòa

Ai đem cái lạnh đầu đông
Thoa lên má hồng thiếu nữ Tràng an
Mùi hương hoa sữa tỏa lan
Nắng sớm ngập tràn trên những lối đi

Bên hồ liễu rủ thầm thì
Gợi nhớ những gì nét đẹp đài trang
Phố đi bộ dưới nắng vàng
Em bước nhẹ nhàng yểu điệu khoan thai

Thướt tha trong bộ áo dài
Anh đứng ngắm hoài người đẹp thân thương
Bình yên trên những con đường
Mỗi góc phố phường kỷ niệm đậm sâu

Hồ gươm rực rỡ sắc mầu
Ngắm em lần đầu anh thấy đẹp sao
Nước nghiêng soi bóng má đào
Giọng nói ngọt ngào em hút hồn tôi.

Hồ Gươm về đêm
Hồ Gươm về đêm (ảnh của Dũng Lưu).
Hồ Gươm 1 ngày không nắng
Hồ Gươm 1 ngày không nắng.

HỒ THIÊNG – Thơ: Nguyễn Hoài Nam

Hồ Gươm bàng bạc màu xưa cũ
Tháp rùa trầm mặc chớm đầu đông
Tiếng vọng ngàn xưa hồn sông núi
Hồ thiêng một thuở mãi ngắm trông.

Hồ Gươm chiều cuối thu
Hồ Gươm chiều cuối thu.
Hồ Gươm ngày không nắng
Hồ Gươm ngày không nắng (ảnh của Quang Trung).

KẾT
Các bạn vừa xem qua những bài thơ hay viết về Hồ Gươm (hồ Hoàn Kiếm) từ các thi hữu. Hãy chia sẻ cảm xúc của bạn về Hồ Gươm cùng kyuc.net ở phần bình luận bên dưới bạn nhé!.

Subscribe
Notify of
guest
2 Comments
Oldest
Newest
Inline Feedbacks
View all comments
Ngọc Trịnh
Ngọc Trịnh

Mỗi khi có tâm trạng thật buồn tôi lại bắt xe ra Hà nội mà chỉ thích đi dạo quanh Hồ Gươm .
Nơi đây bao kỷ niệm đẹp của một thời con gái .Tôi thích đứng thật lâu , mặt hồ gươm xanh biếc soi cả bầu trời xanh .Năng đầu mùa lấp lánh như dát bạc mặt hồ , lăn tăn bồng bềnh trôi như những bông hoa bé xíu đẹp tuyệt vời . Nhắm mắt và hít thật sâu để cảm nhận được bình yên nơi đây .Mọi ưu phiền lo âu như tan biến , không biêt từ khi nào tôi đã mê Hà nội đến vậy .Hà nội như một món quà thiên nhiên ban tặng cho mảnh đât ngàn năm .Nhất là mùa thu , gió heo may nhè nhẹ thổi cuốn theo những chiếc lá xoay xoay rơi như những nốt nhạc .Thu Hà nội đẹp và quyến rũ, đâu đó mùi Hoàng lan , mùi Hoa sữa hương thơm nồng nàn.Gió thổi lao xao, tiếng lá rơi ùa tới làm ai cũng có thể cảm nhận được hương của mùa thu Hà nội đậu trên vai áo thật lãng mạn và vấn vương …
Hồ thì cũng có nhiều Hồ nhưng Hồ gươm vẫn đẹp đến nao lòng ! Vài ngọn cây lòa xòa đón nắng ửng vàng .Trên phố thấp thoáng những gánh hàng cam, ổi , xoài …Ngay trước tôi thích nhất bánh bao Hà nội , ăn rồi về quê không tìm được hàng bánh bao nào ngon như thế .
Sinh ra và lớn lên ở vùng quê cách Hà nội bốn mươi km .Lần đầu tiên được ra Hà nôi cùng chị , ngơ ngác , lạ lẫm trước phố xá đông người còn không giám sang đường .Ở quê cứ bảo người Hà nội sống khác nhưng tôi lại thấy rất gần , họ nói năng nhẹ nhàng và cũng tình cảm đấy chứ nhưng mà không nói nhiều như người ở quê …Tôi đã có một kỷ niêm đẹp dù đã 30 năm nhưng nó vẫn luôn ở trong tim . Mỗi khi gặp chuyện buồn tôi lại thích lang thang một mình bên hồ gươm , nhặt những cánh hoa rơi và ngắm nhìn mặt hồ lung linh gợn sóng dưới ánh nắng chiều …

Pham Thoa Pham
Pham Thoa Pham

HỒ GƯƠM
Về quê bằng máy bay thì phải đi qua Hà Nội . Một hè , ghé lại thăm Hồ Gươm , nước vẫn xanh xanh mầu ngọc bích , Tháp Rùa cũng vẫn như xưa , chỉ có con người là đông hơn nhiều lắm . Không khí buổi sáng còn một chút ẩm ướt mát mẻ của sương đêm , hàng cổ thụ nghiêng nghiêng soi bóng … Chọn góc máy ưng ý , nháy vài kiểu kỉ niệm . Phải công nhận , Hồ Gươm trong sớm mai lên hình thật là đẹp .